秋日呈顏夷仲

宋代 呂本中
老去身已衰,事過意愈懶。斯人未寂寞,吾此歸亦晚。 疏籬帶落葉,秋色忽已滿。南窗可炙背,喚婦同茗盌。 舊讀無新功,亦復費編纂。凝塵亂朱墨,妙句折編簡。 往者荷蓧翁,實具世外眼。不能與之游,只有興盡返。 曹南二三老,夙昔荷推挽。平生萬卷書,未盡一日款。 微詞絕端兆,自怪識者罕。願聞片言佳,庶用收褊短。
lǎo shēn shuāi   shì guò lǎn rén wèi   guī wǎn    
shū dài luò   qiū mǎn 滿 nán chuāng zhì bèi huàn   tóng míng wǎn    
jiù xīn gōng   fèi biān zuǎn níng chén luàn zhū miào   zhé biān jiǎn    
wǎng zhě diào wēng   shí shì wài yǎn néng zhī yóu zhǐ   yǒu xìng jìn fǎn    
cáo nán èr sān lǎo   tuī wǎn píng shēng wàn juàn shū wèi   jǐn kuǎn    
wēi jué duān zhào   guài shí zhě hǎn yuàn wén piàn yán jiā shù   yòng shōu biǎn duǎn