秋日

宋代 王令
秋日不照天,秋雲自明晦。 脫葉下衰草,蜩蟬事今退。 天地功方成,草木猶怨顇。 志士感所懷,長吁下清淚。
qiū zhào tiān   qiū yún míng huì  
tuō xià shuāi cǎo   tiáo chán shì jīn tuì 退  
tiān gōng fāng chéng   cǎo yóu yuàn cuì  
zhì shì gǎn suǒ huái   cháng xià qīng lèi