秋日

宋代 曾鞏
陰氣先贏縱秋熱,時節有幾相與奪。 情知赫日不可久,須聽西風生木末。 浮雲滿天明復暗,天意自然如慘怛。 園林秀色已漸失,次第豈能無葉脫。 南山獨佳不可挫,氣象更清連日月。 燕飛度海向何處,今去昔來真可劣。 繡簾錦幕不算重,從此朱門戒霜雪。 誰憐丱角歌者哀,歲歲苦貧思短褐。
yīn xiān yíng zòng qiū   shí jié yǒu xiāng duó  
qíng zhī jiǔ   tīng 西 fēng shēng  
yún mǎn 滿 tiān míng àn   tiān rán cǎn  
yuán lín xiù jiàn shī   néng tuō  
nán shān jiā cuò   xiàng gèng qīng lián yuè  
yàn fēi hǎi xiàng chǔ   jīn lái zhēn liè  
xiù lián jǐn suàn zhòng   cóng zhū mén jiè shuāng xuě  
shuí lián guàn jiǎo zhě āi   suì suì pín duǎn