秋日

宋代 劉敞
平日日在檐,今日日在堂。西風稍已急,百草不復芳。 蟋蟀何獨悲,戚戚鳴四牆。客子多所感,中夕起徬徨。 貧病自早衰,何必秋氣涼。心憂不能眠,非惟寒夜長。
píng zài yán   jīn zài táng 西 fēng shāo   bǎi cǎo fāng
shuài bēi   míng qiáng duō suǒ gǎn   zhōng páng huáng
pín bìng zǎo shuāi   qiū liáng xīn yōu néng mián   fēi wéi hán zhǎng