秋熱

宋代 方岳
衰老不耐暑,喜甚秋咫尺。 秋來幾何時,炮煮乃爾劇。 老夫大失望,亦自愧兩屐。 青山吾故人,可想不可覿。 農家請言田,使我舌屢唶。 六月瀦為泥,七月稿為臘。 十無一二存,政苦蝗狼藉。 吾飢不能臘,子熱不能夕。 子熱猶可涼,吾飢那可常。 殘暑何奸雄,酪烈不肯退。 稚秋太君子,斂避不敢對。 薰風來無期,民慍良憒憒。 吳牛方喘月,渴想蓐收代。 金行既用事,炎赫乃故在。 於今幾何時,秋夏終晦昧。 畏熱如畏虎,悸汗流浹背。 南山殷其雷,崛起雲霮{上雨下對}。 誰當箋老天,與世思盥沫。 風雨一洗之,此熱不可再。
shuāi lǎo nài shǔ   shén qiū zhǐ chǐ  
qiū lái shí   pào zhǔ nǎi ěr  
lǎo shī wàng   kuì liǎng  
qīng shān rén   xiǎng 覿  
nóng jiā qǐng yán tián   shǐ 使 shé  
liù yuè zhū wèi   yuè gǎo 稿 wèi  
shí èr cún   zhèng huáng láng  
néng   zi néng  
zi yóu liáng   cháng  
cán shǔ jiān xióng   lào liè kěn tuì 退  
zhì qiū tài jūn zi   liǎn gǎn duì  
xūn fēng lái   mín yùn liáng kuì kuì  
niú fāng chuǎn yuè   xiǎng shōu dài  
jīn xíng yòng shì   yán nǎi zài  
jīn shí   qiū xià zhōng huì mèi  
wèi wèi   hàn liú jiā bèi  
nán shān yīn léi   jué yún dàn   { shàng xià duì   }  
shuí dāng jiān lǎo tiān   shì guàn  
fēng zhī   zài