秋熱

宋代 劉攽
百里異風土,我行豈蠻越。中星正常象,未與京洛別。 肅霜乃溫風,授衣甫絺葛。林蜩沸如羹,芳草香未歇。 天令不可推,有時倒生殺。九土皆若然,蒸灼何由豁。 憶昔過秦隴,連山看秋雪。陰風鴻雁號,積凍松檜折。 驅車渡河洛,反顧尚明滅。大笑咫尺途,居然異寒熱。
bǎi fēng   xíng mán yuè zhōng xīng zhèng cháng xiàng wèi   jīng luò bié    
shuāng nǎi wēn fēng   shòu chī lín tiáo fèi gēng fāng   cǎo xiāng wèi xiē    
tiān lìng tuī   yǒu shí dǎo shēng shā jiǔ jiē ruò rán zhēng   zhuó yóu huō    
guò qín lǒng   lián shān kàn qiū xuě yīn fēng hóng yàn hào   dòng sōng guì zhé    
chē luò   fǎn shàng míng miè xiào zhǐ chǐ   rán hán