秋蛩

宋代 劉敞
促即復促即,秋蛩一何力。不見機杼巧,但聞日夜織。 霜隕木落天下寒,嗟我婦子衣裳單。大鈞萬物各有在,爾獨憔悴使人歡。 一鳴復一飛,秋堂燕將歸。四時自興嘆,天道不得違。 憶昔春風和且柔,畏人來入人間游。鷹隼橫厲自茲始,索寞分散還可愁。
  qiū qióng jiàn zhù qiǎo   dàn wén zhī
shuāng yǔn luò tiān xià hán   jiē shang dān jūn wàn yǒu zài   ěr qiáo cuì shǐ 使 rén huān
míng fēi   qiū táng yàn jiāng guī shí xīng tàn   tiān dào wéi
chūn fēng qiě róu   wèi rén lái rén jiān yóu yīng sǔn héng shǐ   suǒ fēn sǎn hái chóu