秋晴獨立南亭

唐代 楊發
晝對南風獨閉關,暗期幽鳥去仍還。如今有待終身貴, 未若忘機盡日閒。心似蒙莊游物外,官慚許掾在人間。 開襟自向清風笑,無限秋光為解顏。
zhòu duì nán fēng guān   àn yōu niǎo réng hái jīn yǒu dài zhōng shēn guì  
wèi ruò wàng jìn xián xīn shì méng zhuāng yóu wài   guān cán yuàn zài rén jiān
kāi jīn xiàng qīng fēng xiào   xiàn qiū guāng wèi jiě yán