秋晴

宋代 鄭獬
雨洗秋空明似水,瓦光浮動碧差差。 好風晴日虛窗淨,正是幽人養病時。
qiū kōng míng shì shuǐ   guāng dòng chà chà  
hǎo fēng qíng chuāng jìng   zhèng shì yōu rén yǎng bìng shí