秋琴

清代 陳恭尹
金行天地肅,視聽此為真。一對高山奏,如逢太古人。 宣情通萬類,解慍及吾民。杳矣誰知者,冰弦空復陳。
jīn xíng tiān   shì tīng wéi zhēn duì gāo shān zòu   féng tài rén
xuān qíng tōng wàn lèi   jiě yùn mín yǎo shéi zhī zhě   bīng xián kōng chén