鞦韆

唐代 韓偓
池塘夜歇清明雨,繞院無塵近花塢。五絲繩系出牆遲, 力盡才瞵見鄰圃。下來嬌喘未能調,斜倚朱闌久無語。 無語兼動所思愁,轉眼看天一長吐。
chí táng xiē qīng míng   rào yuàn chén jìn huā shéng chū qiáng chí  
jìn cái lín jiàn lín xià lai jiāo chuǎn wèi néng diào 調   xié zhū lán jiǔ
jiān dòng suǒ chóu   zhuǎn yǎn kàn tiān cháng