秋氣
物老而傷群籟發,我生之後百憂逢。悲哉倦客承秋氣,倏爾澄江失舊容。
丹灶不期傾宿汞,碧山何處聽霜鍾。深藏那見東柯谷,只索寒城望夕烽。
wù
物
lǎo
老
ér
而
shāng
傷
qún
群
lài
籟
fā
發
,
wǒ
我
shēng
生
zhī
之
hòu
後
bǎi
百
yōu
憂
féng
逢
。
。
bēi
悲
zāi
哉
juàn
倦
kè
客
chéng
承
qiū
秋
qì
氣
,
shū
倏
ěr
爾
chéng
澄
jiāng
江
shī
失
jiù
舊
róng
容
。
。
dān
丹
zào
灶
bù
不
qī
期
qīng
傾
sù
宿
gǒng
汞
,
bì
碧
shān
山
hé
何
chǔ
處
tīng
聽
shuāng
霜
zhōng
鍾
。
。
shēn
深
cáng
藏
nà
那
jiàn
見
dōng
東
kē
柯
gǔ
谷
,
zhǐ
只
suǒ
索
hán
寒
chéng
城
wàng
望
xī
夕
fēng
烽
。
。