秋暮懷洪稚存

清代 繆公恩
秋風何蕭蕭,木葉紛以飛。時序忽已更,緬彼百卉腓。 出步空庭前,殘陽明短扉。俯仰空踟躇,悠然有所思。 故人久行役,乃在天之涯。憶昔大河邊,行色共悽悽。 接談傾蓋間,遂訂白首期。空山項王墳,荒草荀令碑。 白楊嘯晚風,其聲亦何悲。與子話平生,泣下各沾衣。 旅食黃金台,兩度傷別離。子乃化鵬去,我還趨庭幃。 音問一以隔,聞入三秦畿。西北氣候早,七月黃沙吹。 帷幕多涼風,夜深鐙火微。願言思故人,彈鋏歌來歸。
qiū fēng xiāo xiāo   fēn fēi shí gèng   miǎn bǎi huì féi
chū kōng tíng qián   cán yáng míng duǎn fēi yǎng kōng chí chú   yōu rán yǒu suǒ
rén jiǔ xíng   nǎi zài tiān zhī biān   xíng gòng
jiē tán qīng gài jiān   suì dìng bái shǒu kōng shān xiàng wáng fén   huāng cǎo xún lìng bēi
bái yáng xiào wǎn fēng   shēng bēi zi huà píng shēng   xià zhān
shí huáng jīn tái   liǎng shāng bié zi nǎi huà péng   hái tíng wéi
yīn wèn   wén sān qín 西 běi hòu zǎo   yuè huáng shā chuī
wéi duō liáng fēng   shēn dèng huǒ wēi yuàn yán rén   dàn jiá lái guī