秋暮登高五首 其二
澆盡鄉愁酒一瓢,重陽過後補登高。楓如故舊還相認,名本虛無不用逃。
老子何能生世末,英雄埋骨在山腰。從今做個詩人也,霜雪多情到鬢毛。
jiāo
澆
jǐn
盡
xiāng
鄉
chóu
愁
jiǔ
酒
yī
一
piáo
瓢
,
chóng
重
yáng
陽
guò
過
hòu
後
bǔ
補
dēng
登
gāo
高
。
。
fēng
楓
rú
如
gù
故
jiù
舊
hái
還
xiāng
相
rèn
認
,
míng
名
běn
本
xū
虛
wú
無
bù
不
yòng
用
táo
逃
。
。
lǎo
老
zi
子
hé
何
néng
能
shēng
生
shì
世
mò
末
,
yīng
英
xióng
雄
mái
埋
gǔ
骨
zài
在
shān
山
yāo
腰
。
。
cóng
從
jīn
今
zuò
做
gè
個
shī
詩
rén
人
yě
也
,
shuāng
霜
xuě
雪
duō
多
qíng
情
dào
到
bìn
鬢
máo
毛
。
。