秋末江上望

唐代 貫休
莽莽古江濱,紛紛墜葉頻。煙霞誰是主,丘隴自傷神。 吞併寧唯漢,淒涼莫問陳。盡隨流水去,寂莫野花春。
mǎng mǎng jiāng bīn   fēn fēn zhuì pín yān xiá shuí shì zhǔ   qiū lǒng shāng shén
tūn bìng níng wéi hàn   liáng wèn chén jǐn suí liú shuǐ   huā chūn