秋杪歸覲建隆本師晤臞庵先生
山空本落雁橫天,渡水穿林到法筵。廢寺清鍾風外杳,疏籬叢菊雨中鮮。
漫將意氣夸元度,自有才華並皎然。安得壽寧秋色永,時來酬倡月明前。
shān
山
kōng
空
běn
本
luò
落
yàn
雁
héng
橫
tiān
天
,
dù
渡
shuǐ
水
chuān
穿
lín
林
dào
到
fǎ
法
yán
筵
。
。
fèi
廢
sì
寺
qīng
清
zhōng
鍾
fēng
風
wài
外
yǎo
杳
,
shū
疏
lí
籬
cóng
叢
jú
菊
yǔ
雨
zhōng
中
xiān
鮮
。
。
màn
漫
jiāng
將
yì
意
qì
氣
kuā
夸
yuán
元
dù
度
,
zì
自
yǒu
有
cái
才
huá
華
bìng
並
jiǎo
皎
rán
然
。
。
ān
安
de
得
shòu
壽
níng
寧
qiū
秋
sè
色
yǒng
永
,
shí
時
lái
來
chóu
酬
chàng
倡
yuè
月
míng
明
qián
前
。
。