秋旅

宋代 蘇轍
雨晴秋稼如雲屯,豆沒雞兔禾沒人。 老農歡笑語行路,十年儉薄無今晨。 無風無雨更一月,藜羹黍飯供四鄰。 天公似許百姓足,人事未可一二論。 窮邊逃卒到處滿,燒場入室才逡巡。 縣符星火雜鞭箠,解衣乞與猶怒嗔。 我願人心似天意,愛惜老弱憐孤貧。 古來堯舜知有否,詩書到此皆空文。
qíng qiū jià yún tún   dòu méi méi rén  
lǎo nóng huān xiào xíng   shí nián jiǎn jīn chén  
fēng gèng yuè   gēng shǔ fàn gōng lín  
tiān gōng bǎi xìng   rén shì wèi èr lùn  
qióng biān táo dào chù mǎn 滿   shāo chǎng shì cái qūn xún  
xiàn xīng huǒ biān chuí   jiě yóu chēn  
yuàn rén xīn shì tiān   ài lǎo ruò lián pín  
lái yáo shùn zhī yǒu fǒu   shī shū dào jiē kōng wén