秋霖

宋代 周密
久客驚秋老,愁聞積日霖。巷泥妨馬足,庭草聚蛩聲。 俸薄欲飢死,詩清太瘦生。未能忘祿養,作賦愧閒情。
jiǔ jīng qiū lǎo   chóu wén lín xiàng fáng   tíng cǎo qióng shēng
fèng báo   shī qīng tài shòu shēng wèi néng wàng 祿 yǎng   zuò kuì xián qíng