秋蘭已悴以其根歸學古

宋代 朱熹
秋至百草晦,寂寞寒露滋。蘭皋一以悴,蕪穢不能治。 端居念離索,無以遺所思。願言託孤根,歲晏以為期。
qiū zhì bǎi cǎo huì   hán lán gāo cuì   huì néng zhì
duān niàn suǒ   suǒ yuàn yán tuō gēn   suì yàn wéi