秋蘭詞

宋代 周紫芝
藝蘭當九畹,蘭生香滿路。紉君身上衣,光明奪縑素。 孤芳一衰歇,凋零濕秋露。佩服得君子,亦足慰遲暮。 採摘良不辭,新枝忽成故。向來桃李場,紅顏照當戶。 紛紛自芳菲,榮枯復誰顧。
lán dāng jiǔ wǎn   lán shēng xiāng mǎn 滿 rèn jūn shēn shàng guāng   míng duó jiān    
fāng shuāi xiē   diāo líng shī qiū pèi de jūn zi   wèi chí    
cǎi zhāi liáng   xīn zhī chéng xiàng lái táo chǎng hóng   yán zhào dàng    
fēn fēn fāng fēi   róng shuí