秋居寄西里君

宋代 翁卷
每日看山山上立,滿山風日又秋來。 貧家歲計惟收菊,幽徑時常不掃苔。 新得酒方思欲試,舊存吟軸見還開。 涼天在處清如水,能賦慚無宋玉才。
měi kàn shān shān shàng   mǎn 滿 shān fēng yòu qiū lái
pín jiā suì wéi shōu   yōu jìng shí cháng sǎo tái
xīn jiǔ fāng shì   jiù cún yín zhóu jiàn hái kāi
liáng tiān zài chǔ qīng shuǐ   néng cán sòng cái