秋霽·千頃玻璃

宋代 陳允平
千頃玻璃,遠送目斜陽,漸下林闐。題葉人歸,采菱舟散,望中水天一色。碾空桂魄。玉繩低轉雲無跡。有素鷗,閒伴夜深,呼棹過環碧。 相思萬里,頓隔嬋媛,幾回瓊台,同駐鸞翼。對西風、憑誰問取,人間那得有今夕。應笑廣寒宮殿窄。露冷煙淡,還看數點殘星,兩行新雁,倚樓橫笛。
qiān qǐng   yuǎn sòng xié yáng   jiàn xià lín tián rén guī   cǎi líng zhōu sàn   wàng zhōng shuǐ tiān niǎn kōng guì shéng zhuǎn yún yǒu ōu   xián bàn shēn   zhào guò huán
xiāng wàn   dùn chán yuán   huí qióng tái   tóng zhù luán duì 西 fēng píng shuí wèn   rén jiān de yǒu jīn yīng xiào guǎng hán gōng diàn 殿 zhǎi lěng yān dàn   hái kàn shǔ diǎn cán xīng   liǎng xíng xīn yàn   lóu héng