秋儘自遣

宋代 陸游
息駕江湖上,推移歲又殘。 雨添苔暉紫,霜染柏林丹。 貧嘆耕疇薄,狂依禁網寬。 游山攜一缽,到寺即開單。
jià jiāng shàng   tuī suì yòu cán
tiān tái huī   shuāng rǎn lín dān
pín tàn gēng chóu báo   kuáng jìn wǎng kuān
yóu shān xié   dào kāi dān