秋涇雨後二首 其一

元代 貝瓊
地蟠吳會盡,天與海門通。雨洗秦山碧,霜侵越樹紅。 居人分絕島,飛鳥度寒空。極目情何限,翻如入剡中。
pán huì jǐn   tiān hǎi mén tōng qín shān   shuāng qīn yuè shù hóng
rén fēn jué dǎo   fēi niǎo hán kōng qíng xiàn   fān shàn zhōng