秋景 夜雨更秋風

宋代 劉辰翁
世事惟孤枕,吾生尚轉蓬。共誰堪夜雨,何意更秋風。 已是霖鈴苦,何當刻漏終。又聞翻溟滓,不是滴梧桐。 衰壑鳴蛩外,寒燈落葉中。忽明天似水,萬里附冥鴻。
shì shì wéi zhěn   shēng shàng zhuǎn péng gòng shuí kān   gèng qiū fēng    
shì lín líng   dāng lòu zhōng yòu wén fān míng   shì tóng    
shuāi míng qióng wài   hán dēng luò xié zhōng míng tiān shì shuǐ wàn   míng hóng