秋盡
海門風急浪千尋,萬里山河老衲心。流水過橋紅日落,古榕低岸白雲陰。
相看獨我知秋盡,徙倚同誰到夜深。搔首碧天無限意,石寒林靜雁聲沉。
hǎi
海
mén
門
fēng
風
jí
急
làng
浪
qiān
千
xún
尋
,
wàn
萬
lǐ
里
shān
山
hé
河
lǎo
老
nà
衲
xīn
心
。
。
liú
流
shuǐ
水
guò
過
qiáo
橋
hóng
紅
rì
日
luò
落
,
gǔ
古
róng
榕
dī
低
àn
岸
bái
白
yún
雲
yīn
陰
。
。
xiāng
相
kàn
看
dú
獨
wǒ
我
zhī
知
qiū
秋
jǐn
盡
,
xǐ
徙
yǐ
倚
tóng
同
shuí
誰
dào
到
yè
夜
shēn
深
。
。
sāo
搔
shǒu
首
bì
碧
tiān
天
wú
無
xiàn
限
yì
意
,
shí
石
hán
寒
lín
林
jìng
靜
yàn
雁
shēng
聲
chén
沉
。
。