秋盡

明代 李寄
旅邸驚秋盡,綈袍又乞憐。低頭趨矮屋,大笑向高天。 雁過風淒切,雲橫嵐接連。客心愁絕處,吟倚井梧邊。
jīng qiū jǐn   páo yòu lián tóu ǎi   xiào xiàng gāo tiān
yàn guò fēng qiè   yún héng lán jiē lián xīn chóu jué chù   yín jǐng biān