秋盡

清代 陳忠平
秋盡不曾覺,翻嗔雁字殘。流雲凍為鐵,亂思涌成瀾。 海隔東西闊,月欺形影單。霜刀如可握,細細鐫吾肝。
qiū jǐn céng jué   fān chēn yàn cán liú yún dòng wèi tiě   luàn yǒng chéng lán
hǎi dōng 西 kuò   yuè xíng yǐng dān shuāng dāo   juān gān