秋寄李頻使君二首

唐代 貫休
為郎須塞詔,當路亦驅驅。貴不因人得,清還似句無。 燒煙連野白,山藥拶階枯。想得征黃詔,如今已在途。 務簡趣難陪,清吟共綠苔。葉和秋蟻落,僧帶野香來。 留客朝嘗酒,憂民夜畫灰。終期冒風雪,江上見宗雷。
wèi láng sāi zhào   dāng guì yīn rén   qīng hái shì
shāo yān lián bái   shān yao jiē xiǎng zhēng huáng zhào   jīn zài
jiǎn nán péi   qīng yín gòng tái xié qiū luò   sēng dài xiāng lái
liú cháo cháng jiǔ   yōu mín huà huī zhōng mào fēng xuě   jiāng shàng jiàn zōng léi