秋江

唐代 齊己
兩岸山青映,中流一棹聲。遠無風浪動,正向夕陽橫。 島嶼蟬分宿,沙洲客獨行。浩然心自合,何必濯吾纓。
liǎng àn shān qīng yìng   zhōng liú zhào shēng yuǎn fēng làng dòng   zhèng xiàng yáng héng
dǎo chán fēn 宿   shā zhōu xíng hào rán xīn   zhuó yīng