秋霽

唐代 劉璉
積雨霽郊甸,涼風來早秋。蒲柳變冶色,寒螿生暮愁。 明河凝素光,青山淡如浮。游目睇行雲,感此身世憂。 故鄉不可見,悵望心悠悠。
jiāo diàn   liáng fēng lái zǎo qiū liǔ biàn hán   jiāng shēng chóu    
míng níng guāng   qīng shān dàn yóu xíng yún gǎn   shēn shì yōu    
xiāng jiàn   chàng wàng xīn yōu yōu