秋胡妻

明代 王恭
河洲美王雎,所託有深意。委身事良人,誓死終不二。 君行赴陳汝,妾獨深閨里。采采陌上桑,翩翩路傍騎。 黃金是何物,視之若泥滓。日夕採桑還,行人已歸止。 入門拜高堂,適來狂馳子。相顧默無言,懷慚復何已。 羞與斯人俱,將身赴河水。
zhōu měi wáng   suǒ tuō yǒu shēn wěi shēn shì liáng rén   shì zhōng èr
jūn xíng chén   qiè shēn guī cǎi cǎi shàng sāng   piān piān bàng
huáng jīn shì   shì zhī ruò cǎi sāng hái   xíng rén guī zhǐ
mén bài gāo táng   shì lái kuáng chí xiāng yán   huái cán
xiū rén   jiāng shēn shuǐ