秋晦有懷南仲正字

宋代 周文璞
懷人幾日惡,況復值秋陰。 天亦容清調,人難識素心。 他鄉誰饋肉,永夜只聽琴。 高詠龍泉碣,相從發至音。
huái rén è   kuàng zhí qiū yīn  
tiān róng qīng diào 調   rén nán shí xīn  
xiāng shuí kuì ròu   yǒng zhǐ tīng qín  
gāo yǒng lóng quán jié   xiāng cóng zhì yīn