秋花嘆

宋代 陸游
秋花如義士,榮悴相與同;豈比輕薄花,四散隨春風。 黃菊抱殘枝,寂寞臥寒雨;拒霜更可憐,和蔕浮煙浦。 古來結交意,正要共死生。 讀我秋花詩,可代丹雞盟。
qiū huā shì   róng cuì xiāng tóng   qīng huā   sàn suí chūn fēng  
huáng bào cán zhī   hán   shuāng gèng lián   yān  
lái jié jiāo   zhèng yào gòng shēng  
qiū huā shī   dài dān méng