秋懷五首

唐代 鮑溶
促促生有涯,營營意無限。無限意未申,有涯生已晚。 恩榮不可恃,天道歸寸管。老如影隨人,時若車下坂。 行者歸期盡,居人心更遠。涼風日蕭條,親戚長在眼。 多憂知無奈,聖賢莫能免。客鳥投本枝,生生復深淺。 秋曉客迢迢,月清風楚楚。草蟲夜侵我,唧唧床下語。 流年白日馳,微願不我與。心如繅絲綸,展轉多頭緒。 憑觴散煩襟,援瑟清夜拊。回感帝子心,空堂有煙雨。 絲減悲不減,器新聲更古。一弦有餘哀,何況二十五。 九月夜如年,幽房勞別夢。不知別日遠,夜夜猶相送。 玉床暗蟲響,錦席寒淚凍。明鏡失舊人,空林誤歸鳳。 新年堪愛惜,錦字亦珍重。一念皎皎時,幽襟非所用。 金氣白日來,疏黃滿河關。平居乏愉悅,況復身險艱。 一憶故鄉居,一望客人還。兩心四海中,誰不傷朱顏。 雙燕不巢樹,浮萍不出山。性命君由天,安得易其間。 休悲砌蟲苦,此日無人閒。 龍荒變露色,燕雁南為客。遊子聲影中,涕零念離析。 四時如車馬,轉此今與昔。往嘆在空中,存事委幽跡。 翩翩日斂照,朗朗月系夕。物生春不留,年壯老還迫。 天機杳何為,長壽與松柏。
shēng yǒu   yíng yíng xiàn xiàn wèi shēn   yǒu shēng wǎn
ēn róng shì   tiān dào guī cùn guǎn lǎo yǐng suí rén   shí ruò chē xià bǎn
xíng zhě guī jǐn   rén xīn gèng yuǎn liáng fēng xiāo tiáo   qīn zhǎng zài yǎn
duō yōu zhī nài   shèng xián néng miǎn niǎo tóu běn zhī   shēng shēng shēn qiǎn
qiū xiǎo tiáo tiáo   yuè qīng fēng chǔ chǔ cǎo chóng qīn   chuáng xià
liú nián bái chí   wēi yuàn xīn sāo lún   zhǎn zhuǎn duō tóu
píng shāng sàn fán jīn   yuán qīng huí gǎn xīn   kōng táng yǒu yān
jiǎn bēi jiǎn   xīn shēng gèng xián yǒu āi   kuàng èr shí
jiǔ yuè nián   yōu fáng láo bié mèng zhī bié yuǎn   yóu xiāng sòng
chuáng àn chóng xiǎng   jǐn hán lèi dòng míng jìng shī jiù rén   kōng lín guī fèng
xīn nián kān ài   jǐn zhēn zhòng niàn jiǎo jiǎo shí   yōu jīn fēi suǒ yòng
jīn bái lái   shū huáng mǎn 滿 guān píng yuè   kuàng shēn xiǎn jiān
xiāng   wàng rén hái liǎng xīn hǎi zhōng   shuí shāng zhū yán
shuāng yàn cháo shù   píng chū shān xìng mìng jūn yóu tiān   ān jiān
xiū bēi chóng   rén xián
lóng huāng biàn   yàn yàn nán wéi yóu shēng yǐng zhōng   líng niàn
shí chē   zhuǎn jīn wǎng tàn zài kōng zhōng   cún shì wěi yōu
piān piān liǎn zhào   lǎng lǎng yuè shēng chūn liú   nián zhuàng lǎo hái
tiān yǎo wéi   cháng shòu sōng bǎi