秋懷十首 其六

宋代 朱松
林皋一葉脫,靜士最先知。自我抱茲獨,悠然星氣馳。 乾坤一逆旅,鼎鼎竟何為。枯榮俯仰中,兒輩浪自悲。 青雲渺難必,白髮不可辭。得飽良已泰,雨畦瓜芋肥。
lín gāo tuō   jìng shì zuì xiān zhī bào   yōu rán xīng chí
qián kūn   dǐng dǐng jìng wéi róng yǎng zhōng   ér bèi làng bēi
qīng yún miǎo nán   bái bǎo liáng tài   guā féi