秋懷十首
吏散門寂寂,蟲鳴夜沉沉。
素壁上明月,涼風搖樹陰。
悲歌忽不愜,感嘆涕盈衿。
寫此牢落懷,默坐彈鳴琴。
俗耳不好古,古人已非今。
悲哉曠四海,孑孑無知音。
lì
吏
sàn
散
mén
門
jì
寂
jì
寂
,
chóng
蟲
míng
鳴
yè
夜
chén
沉
chén
沉
。
sù
素
bì
壁
shàng
上
míng
明
yuè
月
,
liáng
涼
fēng
風
yáo
搖
shù
樹
yīn
陰
。
bēi
悲
gē
歌
hū
忽
bù
不
qiè
愜
,
gǎn
感
tàn
嘆
tì
涕
yíng
盈
jīn
衿
。
xiě
寫
cǐ
此
láo
牢
luò
落
huái
懷
,
mò
默
zuò
坐
dàn
彈
míng
鳴
qín
琴
。
sú
俗
ěr
耳
bù
不
hào
好
gǔ
古
,
gǔ
古
rén
人
yǐ
已
fēi
非
jīn
今
。
bēi
悲
zāi
哉
kuàng
曠
sì
四
hǎi
海
,
jié
孑
jié
孑
wú
無
zhī
知
yīn
音
。