秋懷三十六首

宋代 邵雍
萬里晴天外,一片霜上月。 長松挺青蔥,群卉入消歇。 有齒日益衰,有發日益脫。 獲罪固已多,此公難屑屑。
wàn qíng tiān wài   piàn shuāng shàng yuè  
cháng sōng tǐng qīng cōng   qún huì xiāo xiē  
yǒu chǐ shuāi   yǒu tuō  
huò zuì duō   gōng nán xiè xiè