秋懷三十六首

宋代 邵雍
草枯山川貧,木落天地瘦。 土口風大行,雲罅日微漏。 既往不復追,未來尚可救。 餘事不忍言,言之必成咎。
cǎo shān chuān pín   luò tiān shòu  
kǒu fēng xíng   yún xià wēi lòu  
wǎng zhuī   wèi lái shàng jiù  
shì rěn yán   yán zhī chéng jiù