秋懷 其五

宋代 韓淲
秋月從天來,照人光清寒。起舞或四顧,夜色明飛欄。 舉杯與之笑,不知頹玉山。醉倒復自起,揮手捫天關。 衡門終侷促,空戴頭上冠。焉得萬里沙,校獵馳雕鞍。
qiū yuè cóng tiān lái   zhào rén guāng qīng hán huò   míng fēi lán    
bēi zhī xiào   zhī tuí shān zuì dào huī   shǒu mén tiān guān    
héng mén zhōng   kōng dài tóu shàng guān yān wàn shā xiào   liè chí diāo ān