秋懷 其四

宋代 韓淲
我愛淵明詩,超出俗調度。執卷良自羞,在手不忍去。 有時成誦之,行歌倚松樹。好風從西來,瀟然尚何慮。 三嘆或已暮,不知衣上露。俗物忽敗人,蒼茫認歸路。
ài yuān míng shī   chāo chū diào 調 zhí juǎn liáng xiū zài   shǒu rěn    
yǒu shí chéng sòng zhī   xíng sōng shù hǎo fēng cóng lái 西 xiāo   rán shàng    
sān tàn huò   zhī shàng bài rén cāng   máng rèn guī