秋懷 其四

唐代 孟郊
秋至老更貧,破屋無門扉。一片月落床,四壁風入衣。 疏夢不復遠,弱心良易歸。商葩將去綠,繚繞爭餘輝。 野步踏事少,病謀向物違。幽幽草根蟲,生意與我微。
qiū zhì lǎo gēng pín   mén fēi piàn yuè luò chuáng   fēng
shū mèng yuǎn   ruò xīn liáng guī shāng jiāng   liáo rào zhēng huī
shì shǎo   bìng móu xiàng wéi yōu yōu cǎo gēn chóng   shēng wēi