秋懷 其三

宋代 韓淲
虛堂倚修竹,冷冷自蒼翠。東軒亦不惡,小山發叢桂。 殘蟬猶啾啁,新雁已嘹唳。撫幾憐歲華,何用苦文字。 顏子曲肱眠,陶令日日醉。鄙哉乘時者,急急死名利。 百年歸山丘,等無身口累。
táng xiū zhú   lěng lěng cāng cuì dōng xuān è xiǎo   shān cóng guì    
cán chán yóu jiū zhōu   xīn yàn liáo lián suì huá   yòng wén    
yán zi gōng mián   táo lìng zuì zāi chéng shí zhě   míng    
bǎi nián guī shān qiū   děng shēn kǒu lèi