秋懷 其二

明代 劉基
秋熱喜稍退,秋雨又成霖。涓涓屋溜瀉,汨汨街泥深。 清寒中筋骨,濕氣薄衣襟。晤言靡與同,孤坐難為心。 俯視青苔積,仰睇玄雲陰。弱質昧聞道,乃為憂所侵。 冥冥至終夕,悄悄成孤吟。
qiū shāo tuì 退   qiū yòu chéng lín juān juān liū xiè   jiē shēn
qīng hán zhōng jīn   shī báo jīn yán tóng   zuò nán wéi xīn
shì qīng tái   yǎng xuán yún yīn ruò zhì mèi wén dào   nǎi wèi yōu suǒ qīn
míng míng zhì zhōng   qiāo qiāo chéng yín