秋懷二首寄聖俞

宋代 歐陽修
群木落空原,南山高壠蓯。 ◇岩想詩老,瘦骨寒愈聳。 詩老類秋蟲,吟秋聲百種。 披霜掇孤英,泣古吊荒冢。 琅玕叩金石,清響聽生悚。 何由幸見之,使我滌煩冗。 飛鳥下東南,音書無日捧。
qún luò kōng yuán   nán shān gāo lǒng cōng  
  yán xiǎng shī lǎo   shòu hán sǒng  
shī lǎo lèi qiū chóng   yín qiū shēng bǎi zhǒng  
shuāng duō yīng   diào huāng zhǒng  
láng gān kòu jīn shí   qīng xiǎng tīng shēng sǒng  
yóu xìng jiàn zhī   shǐ 使 fán rǒng  
fēi niǎo xià dōng nán   yīn shū pěng