秋懷二首

宋代 蘇軾
苦熱念西風,常恐來無時。 及茲遂淒凜,又作徂年悲。 蟋蟀鳴我床,黃葉投我帷。 窗前有棲鵩,夜嘯如狐狸。 露冷梧葉脫,孤眠無安枝。 熠燿亦求偶,高屋飛相追。 定知無幾見,迫此清霜期。 物化逝不留,我興為嗟咨。 便當勤秉燭,為樂戒暮遲。 海風東南來,吹盡三日雨。 空階有餘滴,似與幽人語。 念我平生歡,寂寞守環堵。 壺漿慰作勞,裹飯救寒苦。 今年秋應熟,過従飽雞黍。 嗟我獨何求,萬里涉江浦。 居貧豈無食,自不安畎畝。 念此坐達晨,殘燈翳復吐。
niàn 西 fēng   cháng kǒng lái shí  
suì lǐn   yòu zuò nián bēi  
shuài míng chuáng   huáng tóu wéi  
chuāng qián yǒu   xiào li  
lěng tuō   mián ān zhī  
yào qiú ǒu   gāo fēi xiāng zhuī  
dìng zhī jiàn   qīng shuāng  
huà shì liú   xīng wéi jiē  
biàn 便 dāng qín bǐng zhú   wéi jiè chí  
hǎi fēng dōng nán lái   chuī jǐn sān  
kōng jiē yǒu   shì yōu rén  
niàn píng shēng huān   shǒu huán  
jiāng 漿 wèi zuò láo   guǒ fàn jiù hán  
jīn nián qiū yīng shú   guò cóng bǎo shǔ  
jiē qiú   wàn shè jiāng  
pín shí   ān quǎn  
niàn zuò chén   cán dēng