秋懷

唐代 滕倪
裊裊芙蓉枝,灼灼當秋好。嚴霜一以冽,日夜色枯槁。 詎惟華葉衰,柯條不自保。斬刈同束薪,秋江跡如掃。 時事多推移,江流去浩浩。
niǎo niǎo róng zhī   zhuó zhuó dāng qiū hǎo yán shuāng liè   gǎo
wéi huā shuāi   tiáo bǎo zhǎn tóng shù xīn   qiū jiāng sǎo
shí shì duō tuī   jiāng liú hào hào