秋懷

宋代 張耒
秋雲晦清曉,密雨散迴風。 修然有嘉思,盥櫛臨青銅。 掃地靜如眼,妙香散浮空。 黃葵麗不驕,幽菊靜有容。 無車驚門雀,幽巷連蒿蓬。 老知飲無益,靜覺書有功。 晚木多美實,涼風驚候蟲。 問津竟何效,真愧圃與農。
qiū yún huì qīng xiǎo   sàn huí fēng  
xiū rán yǒu jiā   guàn zhì lín qīng tóng  
sǎo jìng yǎn   miào xiāng sàn kōng  
huáng kuí jiāo   yōu jìng yǒu róng  
chē jīng mén què   yōu xiàng lián hāo péng  
lǎo zhī yǐn   jìng jué shū yǒu gōng  
wǎn duō měi shí   liáng fēng jīng hòu chóng  
wèn jīn jìng xiào   zhēn kuì nóng