秋懷

宋代 衛宗武
秋至山愈奇,獨不入凡目。 翳薈既掃除,清峭如削玉。 剝落千林空,中有歲寒木。 雪霜自凝沍,柯葉不改綠。 猶夫古君子,凜不可榮辱。 貞心以自持,烏肯混流俗。
qiū zhì shān   fán  
huì sǎo chú   qīng qiào xuē  
luò qiān lín kōng   zhōng yǒu suì hán  
xuě shuāng níng   gǎi  
yóu jūn zi   lǐn róng  
zhēn xīn chí   kěn hùn liú