秋後得雨

宋代 姜特立
亢夏草木死,旱火熾如焚。 秋深得雨涼,萬物生精神。 庭蕉抽綠書。野草秀芳茵。 風露洗芙蓉,艷質照商旻。 我亦病體蘇,楚楚整冠巾。 乘時一尊酒,豈曰非良辰。
kàng xià cǎo   hàn huǒ chì fén  
qiū shēn liáng   wàn shēng jīng shén  
tíng jiāo chōu shū cǎo xiù fāng yīn    
fēng róng   yàn zhì zhào shāng mín  
bìng   chǔ chǔ zhěng guàn jīn  
chéng shí zūn jiǔ   yuē fēi liáng chén